Yêu Một Thời, Quên Một Đời - Minh Tuyết. 0. 128 kbps Lossless. 4. Artist:Minh Tuyết Album: Muộn Màng - Góc Phố Buồn (Tình Music Platinum Vol. 32) Genre: Nhạc Tr Hồng Ngọc, Hoài Lâm, Tammy Nguyễn. Bởi Thế Ta Yêu Nhau. Đàm Vĩnh Hưng, Cha Cơ Thanh hiển nhiên trong lòng ghét Hồng vô cùng, ước gì Hồng sớm ly khai Khung Ngọc Tinh một chút, sớm một chút biến mất khỏi thế giới của Cơ Thanh. Bị cha của nữ tử mình yêu ác cảm như vậy, trong lòng Hồng cũng rất khó chịu! - Đại ca. La Phong vỗ vỗ vai Hồng. Sở Lưu Hương 3D - Phó Hồng Tuyết Team Tin game - 16/07/2016 - Hướng dẫn Sở Lưu Hương 3D - Nếu nói Tiểu Lý Phi Đao của Lý Tầm Hoan nổi tiếng nhất trong Tiểu Thuyết Cổ Long sẽ không ai bàn cải vì cái lệ "không trượt bao giờ". Đến "Biên Thành Lãng Tử", độc giả biết đến một Phó Hồng Tuyết 18 tuổi bị hận thù bóp nghẹt linh hồn, rất khác một Phó Hồng Tuyết 38 tuổi dù bị người hãm hại đến tột cùng đau khổ cũng không hề hận người, và đúng như câu "yêu nhau yêu cả đường đi lối về". Người đọc có thể thấy mâu thuẫn trong hai nhân vật Tiểu Phó và Đại Phó không phải hai nhân vật khác nhau mà Sông Hương gặp Huế như người con gái đến với điểm hẹn của tình yêu, dịu dàng, e lệ. II/ ĐỌC -HIỂU VĂN BẢN 1/ Đoạn 1: Sông Hương dưới góc nhìn địa lí c. Sông Hương khi gặp thành phố Huế: * Khi sông Hương giữa lòng thành phố Huế: . TẠP VĂN Đệ Nhất Đao – Phó Hồng Tuyết Vài lời phi lộ Tôi vốn ưa sự đơn giản, nhất là khi đọc. Mà nghĩ cho cùng không ưa cũng không được! Bởi “sức có chừng đó”! Lang thang mà gõ “lầm cửa” không chừng lại “tẩu hỏa nhập ma” thì khổ…Thế nên thấy cái gì đọc mà có mùi phức tạp là tôi kiếm đường…chạy mất! Tôi cũng không dám và không có tham vọng nghiên cứu hay phê bình gì cả, chỉ là nếu có lúc nào đó bạn thấy “nhức đầu” vì đọc quá nhiều những“nghiên cứu”, hoặc mệt mỏi vì đọc mãi chuyện “cơm áo gạo tiền”, thì hãy thử cùng tôi đọc một vài truyện “huề vốn” như “truyện chưởng” chẳng hạn… Trước năm 1975, dân “ghiền” tiểu thuyết võ hiệp gọi truyện của Cổ Long là “tân Kiếm Hiệp” ! Bây giờ thì khác rồi! Có lẽ một phần do văn phong của ông, một phần do nhân vật của Cổ Long “vỏ công trác tuyệt” nhưng lại xuất hiện “ngang xương” và thường liên can đến một số “tình huống” nhất định… Nó phảng phất như là một loại “trinh thám cổ” nên thường được giới hạn trong một không gian và thời gian mơ hồ… Xin được bắt đầu với “ Đệ Nhất Đao – Phó Hồng Tuyết”, coi như gửi tới các bạn một món quà “mua vui cũng được một vài trống canh” ND… Thân thế Vỏ đao đen thui, cán đao cũng đen – hình như ở đây cái gì cũng đen, màu đen tang khổ. – Tuyết, hồng tuyết, tuyết đỏ ! – Lúc ngươi sinh ra, tuyết đã đổ rồi, máu đã nhuộm làm cho tuyết từ đó không còn trắng nữa ! – Ngươi hãy nhớ cho kỹ, từ đây trở đi, ngươi là thần – Thần báo hận cừu. Bất luận ngươi làm gì, cũng không hề hối hận; bất luận đối xử với họ như thế nào, cũng đều là phải!”… Với Diệp Khai …Phó Hồng Tuyết ngồi ăn. Bất luận ở đâu, bất luận ăn gì. Đao trên bàn, tay tả nắm vỏ đao, tay hữu cầm đủa. Đao đen, tay trắng xanh, mặt cũng trắng xanh, song mắt thì đen. Cứ một miếng cơm, một miếng thức ăn, tiếp nối đều đều, từ từ. Không ngẩng đầu, không dừng đũa. – từ lúc nào ngươi cũng không uống rượu ? – Ta không uống rượu. – Ngươi không uống, thì mời ta uống vài chén, có được không ?… – Cơ hội tốt nhất cho ngươi đó. Nếu ngươi bỏ qua, thì thật là đáng tiếc. – Không đáng tiếc…”… Có lẽ trong đời Phó Hồng Tuyết chỉ có một người bạn duy nhất đúng nghĩa bạn là Diệp Khai, nhưng đáng tiếc y lại nói “- Chỉ có một hạng người là chân chính không có bằng hữu – Là ta – Bởi y mang cừu hận nơi mình. Y cừu hận thiên hạ. Thiên hạ cừu hận y. Thật đáng tiếc… Với Thúy Bình …Hai tay ôm mặt, nàng bước ra cửa. Phó Hồng Tuyết không ngăn chận, mà cũng chẳng nhìn nàng. Ra bên ngoài rồi, nàng đóng mạnh cánh cửa, kêu ầm một tiếng. Phó Hồng Tuyết vẫn ngồi ỳ một chỗ. Hắn không run người, song gân tay nổi vồng lên, xanh dờn. Trán hắn đổ mồ hôi lạnh, chảy xuống ròng ròng. Thúy Bình cũng vậy, nếu Phó Hồng Tuyết có người yêu, thì người y yêu phải là Thúy Bình, vắng nàng thì hắn bỏ ăn bỏ uống, trừ rượu ra. Có thể hắn cũng bỏ ngủ luôn nếu không có rượu làm cho hắn say. Bây giờ hắn mới hiểu là có những việc mà con người suốt đời không quên được, vĩnh viễn không quên…Nhưng y vẫn bỏ nàng “ Ta không tưởng là phải đi. Song ta không thể không đi”… Hắn lớn lên trong cừu hận, hắn từ cừu hận mà sanh ra,…cho nên dù yêu Thúy Bình chân thật, hắn cũng không quên cừu hận!… Con đường báo thù – Bạt đao với Công Tôn Đoạn Công Tôn Đoạn nhìn Phó Hồng Tuyết, nhìn Thúy Bình, mường tượng kinh dị, hỏi – Chẳng lẽ nàng là của ngươi ? Phó Hồng Tuyết gật đầu – Phải ! Công Tôn Đoạn bật cười vang – Chẳng lẽ ngươi không biết nàng là một con điếm ? Phó Hồng Tuyết từ từ lùi lại hai bước, nhìn Công Tôn Đoạn, mặt y trắng đến trong suốt. Bàn tay cầm đao của y cũng trong suốt. Y chờ ! Công Tôn Đoạn vẫn còn cười. Chờ Công Tôn Đoạn dứt cười, Phó Hồng Tuyết buông lạnh – Rút đao đi !… Thái dương nhả nóng. Cát vàng bốc nóng. Nóng từ trên xuống, từ dưới lên, giữa hai sức nóng, đồng cỏ khô vàng hoe ! Màu vàng bao giờ cũng rực rỡ, song lại là một thứ rực rỡ tàn bạo. Bởi màu vàng của lửa nóng. Trong khung cảnh đó, sát khí vươn lên, lên không cao, lại trầm động xuống, làm cho không gian quá nặng nề ! Công Tôn Đoạn đã chụp chuôi đao. Đao là loan đao, chuôi bạc. Tay đao ướt mồ hôi, trán cũng đẫm mồ hôi. Không gian nóng, song mồ hôi lạnh. Phó Hồng Tuyết lạnh lùng, đứng đối diện chờ. Công Tôn Đoạn thở gấp, thở ra tiếng. Bất thình lình Công Tôn Đoạn rút đao, rồi vung đao ! Đao chớp lên biến thành cái mống bạc. Đao loan tròn vòng, như hai mống bạc giáp đầu. Rồi hai đầu giáp mối mở ra, hai mống chỉ còn một mống, đầu mống uốn vòng ra sau cổ của Phó Hồng Tuyết. Phó Hồng Tuyết không né tránh, không nghinh đón. Nhưng đâu phải y chờ chết. Đột nhiên, y lướt tới, tay ta hoành ra, chiếc vỏ đao chận loan đao. Chính lúc đó tay hữu mới nhích động, và chính lúc đó, thật sự y vung đao ! Không ai rõ chiêu thức phát xuất như thế nào, cũng chẳng ai nghe thanh âm như thế nào. Cả Công Tôn Đoạn cũng chẳng rõ ra làm sao ! Luôn cảm giác cũng không hề có ! Nhưng, y bỗng nhiên cong người xuống, người vừa cong, mắt thấy ngay một chuôi đao cắm ở bụng. Đao đâm lút bụng y, chỉ còn có cái chuôi ló ra ngoài ! Thấy chuôi đao rồi, y từ từ ngã xuống. Đến chết, y cũng không thấy hình dáng thanh đao của Phó Hồng Tuyết như thế nào! Cát vàng nhuộm màu hồng, ánh nắng làm cho máu mau biến màu. Màu xám lại nhanh chóng. Công Tôn Đoạn nằm giữa đống máu khô xạm, từ từ biến đen. Sanh mạng của y kết thúc, tai nạn của y kết thúc. Song, tai nạn của kẻ khác bắt đầu… Với Viên Thu Vân …”Nắm chuôi đao cứng hơn trước, Phó Hồng Tuyết gằn từng tiếng – Mười chín năm trước, trong một đêm tuyết đổ trắng trời, các hạ có mặt bên ngoài Mai Hoa Am cạnh chân núi Lạc Hàn chăng ? Viên Thu Vân tắt hẳn tràng cười. Niềm sợ hãi bốc lên nơi ánh mắt, mạnh hơn trước Gương mặt oai nghiêm chợt biến nhăn rúm lại – Các hạ là chi của Bạch đại hiệp ? Hỏi như thế, là có biết việc năm xưa . Câu hỏi đó đủ lắm rồi. Ít nhất cũng đủ với Phó Hồng Tuyết . Gương mặt xanh xám của Phó Hồng Tuyết biến hồng, thân rung lên . Kỳ quái. Toàn thân rung, đôi tay rung theo, song bàn tay nắm chuôi đao càng cứng hơn . Đoạn, hắn nghiến răng, rồi gằng giọng – Tại hạ là con trai của vị đại hiệp họ Bạch . Hắn nói tròn câu . Viên Thu Vân cũng nghe tròn câu, nhưng là câu nói cuối cùng lão nghe được . Bởi, thanh đao đã ra khỏi vỏ . Phó Hồng Tuyết giết người không bao giờ chờ đợi . Đao quang chớp . Ánh chớp của điện cũng không nhanh hơn. Và đao chớp thì phải đáng sợ hơn điện chớp . Người ta có thể thấy ánh đao chớp, nhưng không ai thấy đao . Mọi tiếng động tại sảnh đường đều im bặt, mọi động tác đều dừng, đồng loạt . Kế đó, tiếng rột từ yết hầu của Viên Thu Vân vang lên, rồi mắt lão trừng to, đôi mắt chiếu thẳng đến Phó Hồng Tuyết, đôi mắt thất thần, phảng phất còn vương niềm kinh ngạc, khiếp sợ, bị ai, hoài nghi . Lão không tưởng đao của Phó Hồng Tuyết nhanh cỡ đó . Lão cố gom tàn lực, hét lớn – Đêm đó, tại hạ không có mặt bên ngoài Mai Hoa Am . Câu nói cuối cùng của lão . Nhưng chẳng phải là câu nói cuối cùng Phó Hồng Tuyết nghe . Hắn đút đao vào vỏ, thân đao còn vấy máu…” Với Tiết Đại Hán …“Bỗng, Phó Hồng Tuyết cất tiếng – Chờ một chút ! Tiết Đại Hán lạnh lùng – Ngươi giành chết trước phải không ? Phó Hồng Tuyết không đáp. Thái độ của hắn rõ rệt lắm rồi, cần gì hắn phải đáp ! Những gì nơi hắn đã mất, một bóng hình làm cho sống lại. Rượu dù có phá hoại thể xác, tâm hồn hắn, bóng hình đó mang lại một nhiệm mầu, trả hắn về nguyên trạng. Vì Thúy Bình, hắn biến đổi nguy hại. Với Thúy Bình, hắn khôi phục nguyên trạng ! Hắn vẫn là Phó Hồng Tuyết của ngày nào. Cái nguy nhất cho đối phương, là niềm tin đã trở về với hắn. Bàn tay nắm chuôi đao, ổn định như ngày cũ. Tiết Đại Hán chợt cảm thấy sợ hãi. Y thấy khó giết con người trước mặt rồi. Hôm nay không giết được, vĩnh viễn y sẽ không bao giờ giết được ! Phó Hồng Tuyết giết người, không chờ đợi và không ai thấy thanh đao, chỉ thấy ánh đao. Đao rời vỏ, đao chui vào vỏ, đều kêu soảng, đáng lẽ ra, làm hai việc đó, hắn phải gây nên hai tiếng soảng. Nhưng, hắn nhanh tay quá, hai tiếng soảng hầu như không cách biệt nhau. Cho nên người ta chỉ nghe mỗi một tiếng soảng thôi. Đao pháp nhanh thế đó, Tiết Đại Hán làm gì phản ứng kịp ? Tuy nhiên, y chưa ngã. Y thở phào một hơi dài, trút hết bi ai ! Y thốt – Tại hạ vốn tưởng xem các hạ là một bằng hữu ! Câu nói cuối cùng trong đời y. Rồi y ngã xuống, ngã cạnh chồi hoa ! Y chết dưới hoa ! Phó Hồng Tuyết không nhìn Tiết Đại Hán. Lạ lùng ở chỗ, niềm bi thương hiện lộ trong ánh mắt lạnh của hắn. Hắn lẩm nhẩm – Tại hạ vốn không tưởng giết các hạ !”… Bức tử Tiết Võ …“- Sự tình đêm đó, các hạ còn nhớ rõ không ? Tiết Võ gật đầu – Tuyết trắng, máu hồng ! Nhớ từng chi tiết một ! … Phó Hồng Tuyết trầm giọng – Xin cho nghe ! Tiết Võ thuật – Đêm đó, bên cạch Mai Hoa Am, khi tại hạ đến đó, nhiều người đã có mặt rồi. Phó Hồng Tuyết hỏi – Những ai ? Tiết Võ lắc đầu – Không thể nhận ra. Mỗi người có bao mặt cẩn thận không ai nhận được ai. Mà cũng không ai phát xuất một âm thanh nào. – Tại hạ tin là những người đó cũng không nhận ra tại hạ. Bởi lúc đó, tại hạ không mang chiếc thiết phủ này. Tại hạ dùng một thanh quỷ đầu đao. – Bọn tại hạ đứng trên tuyết, chờ rất lâu. Khí lạnh từ bốn phía, từ trên, từ dưới, tạo thành một áp lực nặng nề, ai cũng có căn bản tu vi khá thâm hậu, song không chịu nổi cái rét cóng càng phút càng gia tăng. Cuối cùng, từ đâu đó, một người cất tiếng “Mọi người đều đến đông đủ rồi !” Phó Hồng Tuyết hỏi – Mã Không Quần phải không ? – Mã Không Quần đang ở trong am, uống rượu. Phó Hồng Tuyết cau mày – Thế người cất tiếng đó là ai ? Tại sao y biết rõ số người hội tề trong đêm đó mà cho rằng đã đủ? Chẳng lẽ có nhiều kẻ chủ mưu, và y là một trong những kẻ chủ mưu đó ? Tiết Võ cười. Nụ cười của lão thần bí quá. – Dù cho tại hạ biết, cũng không thể cáo tố với các hạ ! – Qua một lúc nữa, người trong họ Bạch từ trong am bước ra. Người nào cũng say, người nào cũng có vẻ vui, một thứ vui cởi mở, không mảy may miễn cưỡng. Phó Hồng Tuyết cắn răng mạnh – Ai xuất thủ trước ? Tiết Võ đáp – Xuất thủ trước, là những người chuyên dùng ám khí ! Nhưng, chẳng một ai đắc thủ. – Toàn bộ vào cuộc liền. Mã Không Quần vượt lên, nghinh chiến, như để bảo vệ Bạch Thiên Vũ. Song vừa tiến lên, thay vì đánh sang bọn hành thích, lão ta quay mình, hoành đao, chém vào người Bạch Thiên Vũ. Phó Hồng Tuyết trầm giọng – Các hạ còn gì cần nói nữa chăng ? Tiết Võ gật đầu – Còn một câu. Lão nâng chén rượu, uống cạn, rồi tiếp – Năm xưa, bọn tại hạ hành động như vậy, là không được quang minh, chánh đại lắm. Biết thế, ngày nay nhớ lại việc cũ, tại hạ vẫn không hối hận vì chỗ mờ ám đó. Bởi không có cách nào khác. Nếu bây giờ, sự tình tái diễn, tại hạ cũng đồng dạng hành động. Mười chín năm trước, là thế. Mười chín năm sau, vẫn thế. Phó Hồng Tuyết hỏi – Tại sao ? Tiết Võ cao giọng – Vì Bạch Thiên Vũ không là một con người đáng giá con người ! Phó Hồng Tuyết phi thân tới, như chim én vút nhanh. Nhưng, hắn chậm chân một chút. Tiết Võ cùng gia nhân già đã ngã xuống, vừa ngã vừa cười. Nơi ngực mỗi người, có cắm một thanh đao. Thanh đoản đao, rất bén, nhọn, do chính tay họ tự đâm vào mình, và bàn tay họ còn năm chuôi đao. Tiết Võ dùng thanh đoản đao, cắt đứt mối cừu hận mười chín năm dài. Chính lão tự tay cắt đứt hận cừu. Không một ai báo phục hận cừu đó ! Cả Phó Hồng Tuyết cũng không báo phục được ! Nơi miệng xác chết, nụ cười còn nở, nụ cười sẽ theo họ mãi mãi xuống âm cung. Nụ cười như nói với Phó Hồng Tuyết – Chúng ta sống đủ lắm rồi ! Còn ngươi ? Ngươi có biết là vì cái chi mà ngươi sống đó chăng?” … Cừu hận làm che mắt! Con đường báo thù của Phó Hồng Tuyết đầy rẫy những bất bạt đao lần đầu tiên giết Công Tôn Đoạn là vì bị…hối nhục! Giết Viên Thu Vân vì nhầm lẫn, thảm sát cả nhà Quách Oai vì…đường cùng! Giết Tiết Đại Hán vì…phải giết! Tới cừu nhân thực sự là Tiết Võ lại chỉ nhìn được hắn chết!… Với kẻ thù cuối cùng Mã Không Quần …Gân xanh vồng lên lưng bàn tay cầm chuôi đao của Phó Hồng Tuyết. Hắn không nói gì. Mã Không Quần cũng chẳng nói gì, lão đã quên hết sự đời thì còn gì mà phải nói ? Phó Hồng Tuyết chưa bạt đao, song bàn tay run run, chứng tỏ hắn sắp sửa bạt đao. – Tại vì các hạ không có lý do giết lão. Các hạ bất tất giết lão . Phó Hồng Tuyết hét lên – Không có lý do ?- Cả gia đình ta ngã gục dưới bàn tay lão, thế mà ngươi cho rằng ta không có lý do giết lão ? Diệp Khai điềm nhiên – Các hạ lầm ! Các hạ hận lầm ! Các hạ không nên giết lão. Bởi, người chết nơi tay lão, chẳng phải là phụ mẫu, thân nhân của các hạ. Giữa lão và các hạ, chẳng có cừu hận gì. Ai ai cũng giật mình. Phó Hồng Tuyết thì chết sửng. Diệp Khai tiếp – Các hạ hận lão, vì có người muốn cho các hạ hận lão, bảo các hạ hận lão. Phó Hồng Tuyết rùng mình. Diệp Khai tiếp Cừu hận như hạt giống, người ta gieo hạt giống nơi tâm các hạ, hạt giống mọc mầm, sanh gốc, rễ. Chứ nào phải các hạ sanh ra với niềm cừu hận sẵn có trong tâm? … Phó Hồng Tuyết buông gọn – Ta không hiểu. Diệp Khai thốt – Bởi không hiểu, nên hận lầm ! Diệp Khai lại cười, nụ cười thê thảm. Bởi chính hắn mới là đứa bé mang dòng máu họ Bạch, thù giết cha mẹ đó là của hắn, cừu hận lẽ ra phải đè nặng lên vai hắn… Sau cùng, chàng bắt đầu thuật đoạn cố sự trong gia đình họ Bạch … Phó Hồng Tuyết nghe rồi, từ từ buông áo Diệp Khai, từ từ lùi lại, cuối cùng, hắn quay mình, đi thẳng đến cửa thang lầu, xuống thang, đi luôn… Hắn sống vì cừu hận, bây giờ không còn lý do nuôi dưỡng hận cừu, thì cái sống của hắn đâu còn nghĩa gì ? Hắn cũng chẳng biết mình là con cái nhà ai ! Chung quanh hắn, trống trải quá, sự trống trải đó lớn hơn cả một bầu trời. Hắn sống giữa biển người, nhưng hắn hoàn toàn cô đơn. Màn đêm phủ xuống dày hơn, Phó Hồng tuyết đi vào trong ấy. Bóng dáng của hắn hòa tan thành một màu đen. Mặt đất tối sầm. Con đường trước mắt của hắn tối sầm… Hết ___oOo___ Cừu hận giống như căn bệnh! Một thứ bệnh tệ hại nhất trong các thứ bệnh! Nó làm cho người ta không có lấy một ngày yên ổn! Không mắc bệnh là may mắn lắm rồi! Sao lại còn tự nguyện mang vào người chi vậy… NGÔ ĐÌNH HẢI Kỳ tới Tàng Kiếm Giai Nhân – Lâm Tiên Nhi Nguồn Biên Thành Lãng Tử Phong Vân Đệ Nhất Đao – Cổ Long – Thương Lan dịch Phản hồi Báo xấu335 Lượt xem26/01/2022Không được đăng tải lại nội dung khi chưa có sự cho phép của nhà sáng tạoK T_ 0 Người theo dõi 351 Videos Hồi 1-50Hot!!! Pi Network đã chính thức lên mainnet! Đừng bỏ lỡ cơ hội như bitcoin!Mã Phương Linh hỏi- Ngươi không vừa lòng những lời ta nói?Phó Hồng Tuyết gồng tay cầm, gân xanh nổi vòng, gằn từng tiếng- Ngươi nói thêm một tiếng, ta giết ngươi ngay!Mã Phương Linh mỉm cười. Lúc nàng bắt đầu hé môi cười, một người xuất hiện bên cạnh đang xem Phó hồng tuyết yêu aiNgười đó có thân vóc cao lớn, trong lứa thiếu niên, vận áo gấm, mặt đầy ngạo có lý do để mà cao vóc khôi vĩ, tướng mạo anh tuấn, đôi mày lưỡi kiếm biểu lộ oai nghi, mắt sáng như sao, vận y phục sang luận là ai, nhìn thoáng qua cũng biết y thuộc hạng người độc đoán, độc hành, muốn làm gì là làm ngay, đừng mong ai ngăn tại, y nhìn đăm đăm Phó Hồng Tuyết rồi lạnh lùng hỏi- Vừa rồi, ngươi nói gì?Phó Hồng Tuyết hiểu ngay tại sao Mã Phương Linh cải biến tâm niên áo gấm lập lại câu hỏi- Có phải là ngươi muốn giết nàng?Phó Hồng Tuyết gật niên hỏi- Ngươi biết nàng là chi của ta chăng?Phó Hồng Tuyết lắc niên tiếp luôn- Vợ ta đó!Phó Hồng Tuyết bỗng cười lạnh- Nếu vậy, nàng mà nói thêm một tiếng nữa, thì ngươi nên tìm một mỹ nhân khác, lấy làm vợ, nàng không sống sót để ăn ở đời với ngươi nữa niên trầm gương mặt- Ngươi biết ta là ai chăng?Phó Hồng Tuyết lắc niên tiếp- Ta họ Hồng Tuyết thản nhiên- Ạ?Thiếu niên tiếp- Đinh Linh Trung!Phó Hồng Tuyết vẫn thản nhiên- Ạ?Đinh Linh Trung tiếp- Tuy ngươi vô lễ, ta vẫn có thể tha thứ, vì hiện tại ngươi không có vẻ có khả năng giết xác, Phó Hồng Tuyết không có vẻ thừa nhận sự nhận xét của Đinh Linh Linh Trung lộ vẻ đắc ý, biết rằng cái tên của y thừa sức dọa khiếp một số người trên giang hồ, cho nên lúc nào không cần thiết, y không bao giờ xuất thủ. Y mãn nguyện lắm, và chính vì mãn nguyện mà dù tự cao, y vẫn tránh được trở thành con người táo không thể không tỏ lộ cho người vợ mới cưới của y biết, là y có đủ lực lượng bảo vệ cách này, hay cách điểm nhẹ một nụ cười, quay đầu sang Mã Phương Linh, bảo- Vô luận hiền thê muốn nói gì, cứ nói ra đi, chẳng sao đâu!Mã Phương Linh cắn môi, hỏi- Vô luận tôi muốn nói chi, cũng không quan hệ?Đinh Linh Trung mỉm cười- Có ngu huynh bên cạnh, không việc gì hiền thê phải sợ!Mã Phương Linh cao giọng- Tôi nói, gã thọt chân đó yêu một con điếm, say mê một con điếm không đáng giá một đồng tiền!Phó Hồng Tuyết biến sắc mặt, bàn tay tả chụp bàn tay hữu, tay hữu đang nắm cứng chuôi như tay này giữ cho tay kia đừng vung lên đột Linh Trung hỏi- Ngươi dám động thủ ư?Phó Hồng Tuyết không thái của hắn quá rõ rệt, cần gì phải đáp. Bất cứ ai cũng trông thấy, không một lực lượng nào trở ngăn hắn xuất nhiên Đinh Linh Trung phải thấy. Y hét lên một tiếng, rút kiếm khỏi võ, vung tay biến thành một cái mống dài, bắn qua yết hầu của Phó Hồng pháp của họ Đinh không phải tầm thường. Trước thế công của Đinh Linh Trung, trên giang hồ chỉ có một số ít có đủ lực lượng hoàn thủ mà Phó Hồng Tuyết ở trong một số ít không né tránh, không đón đở, không làm một cử thình lình, ánh đao chớp một lần chớp ánh đao chớp, máu chớp theo máu bắn tung tóe, máu phun dài dài, theo đà bay của vật gì đó là một thanh kiếm, kiếm của Đinh Linh Trung, kiếm cắm phập vào một thân cây, xa xa, chuôi kiếm còn rung tay của Đinh Linh Trung cũng bay theo, bàn tay còn nắm chuôi kiếm, thòng xuống, lắc lư, máu rõ ròng y cũng không biết tại sao cánh tay bị chặt đứt, bởi thế đao của Phó Hồng Tuyết nhanh vô ngã xuống, bất tỉnh Phương Linh cũng muốn xỉu luôn, không phải vì chồng thọ thương, mà là vì sợ, vì giận, vì thất nhìn xuống Đinh Linh Trung, chợt quay mình, phóng chân chạy cuồng đường, có cỗ xe, nàng chạy về phía đó, kéo mạnh cửa xe, có một đó, là Đinh Vân Hồng Tuyết thấy nàng, tự hỏi tại sao nàng cũng có mặt ở đoạn đường này, và tại sao Diệp Khai không kèm một bên Phương Linh hét- Hắn sát hại nhị ca cô, sao cô nương bất động?Đinh Vân Lâm nhìn nàng, lâu lắm, mới hỏi- Cô nương muốn tôi báo cừu?Mã Phương Linh đáp- Tự nhiên! Y là nhị ca của cô nương, là chồng của Vân Lâm cười mỉa- Cô nương nhận nhị ca tôi là chồng?Mã Phương Linh biến sắc- Cô nương... nói thế là ý tứ làm sao?Đinh Vân Lâm lạnh lùng- Cái ý tứ của tôi, cô nương nên minh bạch, nhị ca của tôi dù thực sự có chết đi nữa, cô nương cũng không hề vì người mà rỏ giọt lệ thương tâm. Nhị ca tôi sống hay chết, cái đó không thành vấn đề đối với cô giờ thì những lời nói của Đinh Vân Lâm là những ngọn roi, những mũi châm quất vào tim, đâm vào óc Mã Phương như trước kia, nàng đã nói những lời cay độc với Phó Hồng biến sắc Vân Lâm bồi luôn- Cô nương muốn cho tôi đi giết một người để báo cừu bất quá chỉ vì cô nương hận người đó, hận như đối với Diệp Khai. Cô nương hận vì cô nương, chứ không vì nhị ca cắn môi, đoạn tiếp- Đối với nam nhân khác, cô nương hận đến mất mạng, bởi cô nương cho rằng tất cả nam nhân đều không xứng đáng với cô nương, đến phụ thân của cô nương mà cô nương cũng còn khinh thường thay, huống hồ người khác! Sở dĩ cô nương lấy nhị ca tôi là vì cô nương định mượn tay nhị ca tôi báo hận cho cô Phương Linh muốn điên lên hét lớn- Ta biết, ngươi hận ta, chỉ vì ta muốn nhị ca ngươi tìm bắt ngươi đưa về nhà. Còn ngươi thì lại thích lang thang đó đây với con chó hoang Diệp Vân Lâm hừ lạnh- Phải! Ta thích lưu lãng khắp sông hồ với hắn bởi vì ta yêu lùng nhìn Mã Phương Linh, nàng tiếp- Đương nhiên ngươi biết ta yêu hắn, nên ngươi tật đố, ngươi bảo nhị ca làm áp lực, ly khai bọn ta, bởi ngươi cũng yêu hắn, yêu chết Phương Linh bật cười cuồng dại- Ta yêu hắn?... Ta chỉ cầu nguyện cho hắn chết sớm thì có!Đinh Vân Lâm lắc đầu- Hiện tại, ngươi giận hắn, bởi ngươi biết hắn không bao giờ yêu ngươi! Tình yêu không được đáp lại, ngươi quyết hủy diệt con người mà ngươi yêu, quyết phá tan mọi hạnh phúc của người ngươi yêu. Ta còn lạ gì mẫu người độc ác của ngươi, ăn không được thì phá cho hôi cái đó! Ngươi nên chết đi là phải hơn, sống làm gì cho bẩn mắt thiên hạ!Mã Phương Linh vẫn còn cười cuồng dại, nhưng giọng cười biến dần thê thảm như tiếng tại, không rõ nàng gào khóc hay cười nàng quay đầu về phía Phó Hồng Tuyết khàn giọng hỏi- Ngươi muốn giết ta, sao không bước tới mà giết?Phó Hồng Tuyết không hề nhìn nàng, nhưng hắn bước tới, hắn muốn đối diện với Đinh Vân Phương Linh vụt chạy đến, ôm chầm lấy hắn, quát- Nếu ngươi không giết ta, thì hãy đưa ta đi, vô luận đến điïa phương nào, ta cũng theo ngươi! Vô luận ngươi bảo làm gì, ta cũng tuân Hồng Tuyết lạnh người, không tưởng nàng trơ trẽn đến cỡ Phương Linh lại òa lên thốt qua nức nở- Chỉ cần ngươi mang ta theo ngươi, thậm chí ngươi bảo ta đưa ngươi đi tìm gia gia ta, ta cũng sẵn sàng đưa ngươi Hồng Tuyết chợt co cánh chỏ, thúc vào bụng Phương Linh khuỵu lưng Hồng Tuyết quát- Cút!Mã Phương Linh gượng đứng lên, mất hết niềm tự tin, sự tự tin dụ hoặc được nam nhân bằng nũng nịu hờn trừng mắt nhìn Phó Hồng Tuyết, gằn từng tiếng- Được! Ta cút! Ngươi không cần ta thì ta cút, song ta hỏi, chẳng lẽ ngươi quên đêm ấy, ngươi vồ lên mình ta như con dã thú vồ mồi! Chẳng lẽ chỉ khi nào vắng bóng người, ngươi mới dám cưỡng hiếp ta?Phó Hồng Tuyết không đáp, không quay nhìn Vân Lâm mỉa mai- Có phải là bây giờ ngươi hối hận lúc đó không đáp ứng sự đòi hỏi của hắn?Mã Phương Linh cười lạnh- Ngươi đừng đắc ý! Ngươi cho rằng Diệp Khai thực sự thích ngươi à? Nếu hắn yêu ngươi thật tình thì khi nào hắn để cho bọn ta tách rời ngươi với hắn, bắt ngươi đưa về nhà? Hiện tại, biết đâu hắn chẳng đang ôm ấp một nữ nhân nào đó? Biết đâu nữ nhân đó chẳng phải là Thúy Bình?Nàng lại cười vang, cuồng dại, vừa cười vừa lùi, lùi mãi đến rặng cây phía sau nàng ngưng còn ai thấy nàng nữa. Đinh Vân Lâm thở dài thốt- Nàng vốn là một thiếu nữ đáng thương, rất tiếc làm việc gì cũng sai lầm hết, cái sai lầm lớn của nàng là chọn sai nam Hồng Tuyết hỏi- Còn Vân Lâm đáp- Ta không Hồng Tuyết bỉu Diệp Khai...Đinh Vân Lâm chận lời- Ta sớm biết Tiểu Diệp là con người như thế nào. Dù cho hắn không ưa thích ta, cái đó cũng không sao. Chỉ cần ta ưa thích hắn là Hồng Tuyết buông nhanh- Nhưng ngươi ly khai hắn!Đinh Vân Lâm đáp- Chỉ vì ta không còn làm sao Hồng Tuyết hỏi- Tại sao?Đinh Vân Lâm căm hận- Bởi vì Đinh lão nhị của ta thừa lúc ta sơ ý, điểm vào huyệt tê nơi chân ta!Phó Hồng Tuyết cau mày- Diệp Khai không can Vân Lâm cười khổ- Tư cách gì hắn can thiệp? Đinh lão nhị là nhị ca của ta mà!Nàng chớp mắt, ánh mắt ngời lên, tiếp- Nhưng ta biết, sớm muộn gì hắn cũng đến tìm ta. Tuy có vẻ dững dưng với mọi sự, hắn xem ra cũng là một tay đa tình, ta thấy rõ hắn đau khổ khi ta bị nhị ca bắt đi!Phó Hồng Tuyết hỏi- Bây giờ ngươi có muốn đi tìm hắn không?Đinh Vân Lâm điểm một nụ cười- Trên đời, có hạng người, vĩnh viễn không ai tìm ra, chỉ còn có cách là chờ người đó đến, Diệp Khai thuộc hạng người Hồng Tuyết nhìn nàng, thần sắc biến đổi kỳ Vân Lâm tiếp- Tuy ngươi gây thương thế cho nhị ca ta, ta vẫn không trách Hồng Tuyết bâng quơ- Ạ?Đinh Vân Lâm tiếp- Tuy nhiên, ngươi phải hiểu, chẳng phải ta nói thế là vì ta hận nhị ca ta bắt ta đưa về nhà đâu nhé!Phó Hồng Tuyết lại ạ lên một Vân Lâm tiếp- Nhờ ngươi chặt đứt cánh tay, nên y thức ngộ thực chất của mẫu người Mã Phương Linh. Nếu không mất một cánh tay ngày nay, thì y sẽ còn bị Mã Phương Linh lung lạc đến độ mất cả sáng suốt, và hậu quả tai hại đến cả giòng họ Đinh của ta cũng nam nhân kết hợp với một nữ nhân điêu ngoa, giảo hoạt thiếu thành tâm, thực ý thì chắc chắn là không hưởng hạnh phúc rồi, và chỉ đến ngày mà chờ một kết cuộc thê thảm thôi!Đinh Vân Lâm tiếp- Cho nên, từ phút giây này ngươi có thể đi, ngươi càng đi gấp càng hay, đừng để cho nhị ca ta thấy ngươi khi tỉnh Hồng Tuyết không Vân Lâm chờ mãi, chẳng thấy hắn nhích động, bèn hỏi- Tại sao ngươi không đi!Phó Hồng Tuyết đáp- Vì ta đang suy nghĩ về một Vân Lâm hỏi- Việc gì?Phó Hồng Tuyết đáp- Ta không biết có nên giải huyệt cho ngươi hay không, để ngươi đi theo ta, hay là ta phải bế Vân Lâm biến sắc. Nàng kêu lên thất thanh- Ngươi có ý tứ gì?Phó Hồng Tuyết tiếp- Ý tứ của ta là mang ngươi đi theo ta!Đinh Vân Lâm hét lên- Ngươi điên!Phó Hồng Tuyết lạnh lùng- Ta không điên! Ta biết ngươi không bao giờ chịu đi theo ta!Đinh Vân Lâm kinh hãi, bỗng khoát tay, mấy chiếc lục lạc vàng khua vang leng lạc bay ra, đánh vaò các yếu huyệt Nghinh Hương, Thiên Thực, Huyền cơ của Phó Hồng cách giữa nhau rất gần, nàng lại xuất thủ cực Hồng Tuyết không né tránh, nhưng ánh đao chớp chiếc lục lạc biến thành sáu ánh đao tắt, thanh đao chui vào vỏ, còn bàn tay Phó Hồng Tuyết thì chụp đúng cổ tay xách nàng lên, quàng nhanh tay, ôm ngang hông Vân Lâm gào thét vang ầm lên- Tên thọt chân vô liêm sĩ! Buông ta Hồng Tuyết không nghe xe, có xa phu, trên đường có khách bộ hành qua lại, ai ai cũng kinh Hồng Tuyết chẳng thấy ôm Đinh Vân Lâm chặy về hướng đông vùng núi, núi cao chót Vân Lâm không gào thét nàng có làm gì, Phó Hồng Tuyết cũng lờ đi, cứ chạy vừa sợ, vừa giận tự hỏi Phó Hồng Tuyết mang nàng đi đâu, và để làm gì Nàng nhận thấy hắn mất bình thường, có thể là hắn đang điên loạn cũng nhớ, Mã Phương Linh nói câu này- Chỉ tại những nơi vắng vẻ người, ngươi mới dám gian dâm ta!Câu nói đó thật là đáng sợ trong lúc lên cao, không khí càng Vân Lâm bắt đầu Hồng Tuyết đặt nàng xuống, lạnh lùng nhìn nàng hỏi- Ngươi sợ?Đinh Vân Lâm vụt cười khan- Ta sợ cái gì? Tại sao ta sợ?Dĩ nhiên, nàng cười rất miễn cưỡng, song cũng còn duyên dáng, không đến nỗi khó trông tiếp- Chẳng lẽ ta sợ ngươi! Ngươi là bằng hữu của Tiểu Diệp, bằng hữu của Tiểu Diệp là bằng hữu của ta, ta đi sợ bằng hữu sao?Phó Hồng Tuyết hỏi- Còn cừu nhân của hắn?Đinh Vân Lâm chớp mắt- Mường tượng hắn không có cừu nhân!Phó Hồng Tuyết lạnh lùng thốt- Nếu hắn có cừu nhân, đương nhiên là cừu nhân của ngươi!Đinh Vân Lâm gật đầu- Có thể làm như vậy, chỉ vì...Phó Hồng Tuyết chận lời- Chỉ vì trên đời này, người thân cận nhất của ngươi là hắn!Đinh Vân Lâm mỉm này nàng cười thật sự, một nụ cười chân chánh, ôn nhu, ngọt đến Diệp Khai, là nàng biến thành dịu hiền Hồng Tuyết hỏi- Nếu biết có người có thể giết hắn, thì ngươi phải làm sao?Đinh Vân Lâm lắc đầu- Không ai có thể giết hắn, không ai giết nổi hắn!Phó Hồng Tuyết hỏi- Giả như có?Đinh Vân Lâm cắn môi- Ta sẽ không bao giờ dung tha kẻ đó, ta không hề tuyển chọn thủ đoạn. Bằng mọi cách, bằng mọi giá ta quyết đối phó với kẻ đó!Phó Hồng Tuyết lập lại- Không chọn thủ đoạn!Đinh Vân Lâm lắc đầu- Nhất định không!Rồi nàng tiếp- Tuy ta không ác độc, song ta cũng dám ác độc với kẻ nào hãm hại Tiểu Diệp. Ta có thể cắn kẻ đó đứt từng mảnh thịt mà nhai tươi, nuốt sống!Nàng chợt rung người, mường tượng linh cảm một sự bất Hồng Tuyết quay mình, đưa lưng về nàng, hướng mặt về một cái gò chưa mọc trên gò, hiển nhiên là một cái gò mới được đắp Vân Lâm hỏi- Gò gì thế?Phó Hồng Tuyết đáp- Một nấm Vân Lâm biến sắc- Mộ? Sao ngươi biết là một nắm mộ?Phó Hồng Tuyết đáp - Ta biết, vì chính tay ta đắp thinh của hắn bốc lạnh, hơn cái lạnh của gió, tuyết nơi lưng chừng núi cao lạnh của âm thanh đó chuyển nhanh khắp người Đinh Vân Lâm, làm cho nàng run lên, dù nàng không nhát gan lắm!Một lúc sau, nàng hỏi- Người nằm dưới mộ là ai?Phó Hồng Tuyết đáp- Ngươi thân cận của ta!Đinh Vân Lâm kêu lên- Ngươi... ngươi yêu nàng đến thế?Phó Hồng Tuyết gật đầu- Tình cảm của ta dành cho nàng thâm hậu hơn tình cảm của ngươi và Diệp Khai!Đinh Vân Lâm gượng cười- Ta hy vọng nàng chết không phải vì bị người khác giết. Chứ nếu nàng bị ai đó giết thì chắc là ngươi cắn kẻ đó từng mảng thịt, từng mảng, mà nhai tươi nuốt sống rồi!Phó Hồng Tuyết trầm giọng- Nàng bị người khác giết!Đinh Vân Lâm giật mình, lẩm nhẩm- Nơi đây, gió lạnh quá!Phó Hồng Tuyết thốt- Ngươi đừng lo cho nàng. Bây giờ thì nàng không còn sợ lạnh nữa!Đinh Vân Lâm lắc đầu- Nhưng ta sợ!Phó Hồng Tuyết hỏi- Sợ ta?Đinh Vân Lâm đáp- Sợ lạnh!Phó Hồng Tuyết lạnh lùng- Ta sẽ chôn ngươi, ngươi hết sợ lạnh. Gió không quét sâu xuống lòng đất Vân Lâm cười gượng gạo hơn- Cái đó thì ngươi khỏi nhọc công lo nghĩ, bởi ta chưa chết mà!Phó Hồng Tuyết thốt- Nhưng nàng đã chết rồi! Ngươi chưa chết tại sao nàng lại phải chết? Tại sao?Giọng hắn biểu lộ một niềm oán độc vô thêm Đinh Vân Lâm đáp- Mỗi cá nhân đều phải chết, bất quá chết sớm hay chết muộn vậy thôi! Cái số của nàng rất vắng như vậy, thôi thì ngươi cũng đành đi! Thương tâm mà làm gì?Phó Hồng Tuyết hỏi- Diệp Khai chết, ngươi thương tâm hay không?Đinh Vân Lâm ấp úng- Ta... ta...Phó Hồng Tuyết chận luôn- Ngươi không thương tâm, chỉ vì Diệp Khai chưa chết, Diệp Khai không thương tâm chỉ vì ngươi chưa chết. Nhưng nàng thì... nàng đã chết rồi !....Đột nhiên hắn quay mình, trừng mắt nhìn Đinh Vân Lâm, ánh mắt chớp lửa sáng ngời, lửa phẫn nộ, lửa cừu cao giọng tiếp- Tại sao ngươi không hỏi, ai giết nàng?Con tim trầm xuống, khí uất bốc lên, nàng không thốt thành lời!Nàng uất ức vì cuộc đối thoại bất đắc dĩ này!Phó Hồng Tuyết tiếp- Ngươi không hỏi ta, là vì ngươi biết ai giết nàng, phải không?Đinh Vân Lâm vụt hét to- Ta không biết! Làm sao ta biết được!Phó Hồng Tuyết trầm giọng- Đáng lẽ ngươi phải biết!Đinh Vân Lâm hừ một tiếng- Tại sao?Phó Hồng Tuyết gằn mạnh- Vì, người giết nàng là Diệp Vân Lâm hét- Vô lý! Không thể có việc đó! Ta luôn luôn ở bên cạnh hắn, ta bảo chứng hắn không bao giờ giết người!Phó Hồng Tuyết hỏi- Đêm qua, ngươi có cùng đi chung với hắn không?Đinh Vân Lâm nín sớm hôm qua, nàng đã bị Đinh Linh Trung bắt đi theo y đó, nàng không còn gặp Diệp Khai Hồng Tuyết tiếp- Ngươi biết đêm qua, hắn ở đâu chăng? Hắn làm gì chăng?Đinh Vân Lâm cúi đầu. Nàng làm sao biết được?Phó Hồng Tuyết lấy ra một thanh đoản đao, mỏng và quăng trước mặt nàng, hỏi- Ngươi nhận ra vật của ai chứ!Đinh Vân Lâm cúi thấp nhận được thanh đao. Mường tượng đao cắm nơi con tim lúc sau, nàng ngẩng đầu lên, cao giọng thốt- Diệp Khai là ta, ta là Diệp Khai, nếu ngươi nhận là Diệp Khai giết nàng thì cứ giết ta!Phó Hồng Tuyết hỏi- Ngươi bằng lòng chết cho hắn?Đôi mắt sáng lên, Đinh Vân Lâm không do dự- Phải!Phó Hồng Tuyết nắm chặt đôi nhớ đến nụ cười ôn như của Thúy Bình, nụ cười cuối phút giây hắn muốn quật mồ, nhìn lại mặt nàng, nhìn lại nụ cười Vân Lâm giục- Ngươi muốn giết ta, cứ lại đây mà giết?Phó Hồng Tuyết trầm ngâm một lúc lâu, mới từ từ đáp- Ta không tưởng giết ngươi!Đinh Vân Lâm trầm giọng- Vậy ngươi tưởng cái gì?Phó Hồng Tuyết lắc đầu- Không tưởng gì Vân Lâm hỏi- Vậy ngươi mang ta đến đây, để làm gì?Nàng lộ vẻ sợ hãi rõ rệt. Chết, nàng không sợ, nàng chỉ sợ hắn hành hạ vũ nhục Hồng Tuyết lại suy nghĩ giây lâu, rồi lạnh lùng thốt- Ngươi có nói, sớm muộn gì hắn cũng đến tìm Vân Lâm gật đầu, cất cao giọng- Đương nhiên là hắn đến tìm ta, hắn tuyệt đối không phải là kẻ vô Hồng Tuyết nhìn ra phương trời xa, rồi từ từ thốt- Nơi đây, an tĩnh lắm. Nếu hắn chết an ổn tại chốn này thì đúng là hắn có diễu phúc hơn người, như thế là cao xanh ưu đài hắn ghê!Đinh Vân Lâm giật mình- Ngươi đợi hắn đến?Phó Hồng Tuyết không đáp, nhìn xuống thanh đao đã nhiễm quá nhiều máu. Máu của người lớp trước, máu của người lớp sau. Máu do cả hai bàn tay của hai thế hệ khơi Vân Lâm rung rung giọng, thốt- Nhưng hắn đâu có biết ta ở đây?Phó Hồng Tuyết điềm nhiên- Hắn có thể Vân Lâm hỏi- Tại sao?Phó Hồng Tuyết giải thích- Nhiều người trông thấy ta mang ngươi đi về phía Vân Lâm lại hỏi- Dù hắn có đến đây đi nữa, thì sao? Chẳng lẽ thực sự ngươi muốn giết hắn?Phó Hồng Tuyết nín lặng, như thanh đao im lặng. Đao không bao giờ lên tiếng, nhưng đao giết người như Vân Lâm lớn tiếng tiếp- Thực sự ngươi có thể hạ độc thủ? Chẳng lẽ ngươi quên những gì hắn đã làm cho ngươi ngày trước? Nếu không có hắn, liệu ngươi còn sống đến hôm nay chăng?Phó Hồng Tuyết thống khổ quá!Hắn gằn từng tiếng- Hắn để cho ta sống, là muốn cho ta chịu dày vò cùng cực trong niềm thống khổ vô Vân Lâm hiểu, sống với niềm thống khổ dày vò, ray rứt triền miên là kéo dài một cực hình, thà chết đi, còn sướng ý tưởng đó, Phó Hồng Tuyết hận Diệp Khai, hận tràn lòng, tự nhiên hắn không ngần ngại giết chàng. Bởi, hắn không cho rằng chàng thi ân, mà cứ nghĩ là chàng có thâm đâm sợ hơn Phó Hồng Tuyết, nàng rung giọng thốt- Hắn từng nói với ta, ngươi hành sự tuy đáng sợ song cái tâm của ngươi rất thiện lương. Thế ngươi... ngươi biến thành tàn độc từ bao giờ?Phó Hồng Tuyết nhìn thanh đao nơi tay, không nói gì?Chừng như có mưa nơi chân trên núi, sương mù nặng hạt, thấm ướt y phục của Đinh Vân Lâm, nàng nghe lạnh hầu như hết chịu nổi!Rồi cái đói lại đến, dạ dày cào cấu từng Hồng Tuyết ngồi ỳ một chỗ, bất lẽ hắn không lạnh, không đói! Hắn là con người gỗ sao?Chừng như vượt quá mức kiên nhẫn, bình tĩnh, Đinh Vân Lâm cuối cùng buột miệng thốt- Có thể hắn không đến!Phó Hồng Tuyết nín Vân Lâm lại hỏi- Giả như ba hôm nữa, hắn mới đến, ngươi vẫn ở đây chờ đủ ba hôm?Lâu lắm, Phó Hồng Tuyết đáp- Ba năm nữa hắn mới đến, ta chờ đủ ba Vân Lâm kêu lên- Rồi ngươi cũng bắt ta ở đây đủ ba năm với ngươi?Phó Hồng Tuyết hỏi lại- Ta chờ được, sao ngươi không chờ được?Đinh Vân Lâm đáp- Chỉ vì ta là con người!Phó Hồng Tuyết không cáu- Ạ?Đinh Vân Lâm tiếp luôn- Nếu là con người, thì không ai đợi ba năm. Dù cho ba hôm, cũng không thể chờ Hồng Tuyết điềm nhiên- Ạ?Đinh Vân Lâm tiếp- Nếu ngươi bắt ta ngồi đây chờ, dù không chết lạnh cũng phải chết Hồng Tuyết không Vân Lâm tiếp- Thực ra, ngươi không cần phải đợi. Ngươi có thể xuống núi tìm hắn, như vậy còn dễ chịu hơn là ngồi đây Hồng Tuyết không Vân Lâm trầm giọng- Tại sao ngươi không nói gì hết? Chẳng lẽ...Nàng bỏ dở câu nói vì nàng phát giác Phó Hồng Tuyết mất dưới, tiếng mưa còn vọng lên. Trước mắt Đinh Vân Lâm là lớp sương nhìn ra, chẳng thấy gì gọi to- Phó Hồng Tuyết!... Ngươi ở đâu?... Trở lại đây!Không có tiếng Vân Lâm rung Phó Hồng Tuyết đó, nàng sợ, mất Phó Hồng Tuyết rồi, nàng sợ phút giây này, nàng mới cảm thấy cô độc và tịch mịch là những cái gì đáng sợ nhất quá Phó Hồng Tuyết đi đâu đó trong chốc lát, thế mà nàng cũng sợ tịch mịch cô độc như muốn chạy đi, song đôi chân bị điểm huyệt cứng đờ, làm sao chạy được?Bây giờ thấm thía cái cô độc, tịch mịch nàng sanh đồng tình với Phó Hồng đáng thương quá có giọt nước rơi trong bàn tay nàng, nàng nhìn xuống bàn phải giọt mưa, không phải giọt là máu!Bất giác, nàng xỉu tỉnh lại, nàng nhận ra mình nằm cạnh đống lửa, trong mình cồm cộm những vật gì ấm Hồng Tuyết ngồi gần đống lửa, lột da một con thỏ rừng, cào than quăng nó vào, chứng tỏ là mình không phải vì thấy máu mà sợ đến xỉu, nàng thốt- Lạnh quá, ta không chịu nổi phải ngất đi!Đoạn nàng hỏi- Chính ngươi gầy ngọn lửa đó?Phó Hồng Tuyết gật đầu- Chúng ta không thể ăn sống con thỏ Vân Lâm hỏi tiếp- Ai nhét những vật ấm vào mình ta? Ngươi?Phó Hồng Tuyết gật Vân Lâm hét- Ai cho phép ngươi sỗ sàng thế?Phó Hồng Tuyết cười mỉa- Đáng lẽ ta không nên làm thế! Ta nên lột trần ngươi, quăng vào lửa, nướng chín mà ăn, khỏi phải đi bắt Vân Lâm run sợ, giữ rịt y phục, sợ Phó Hồng Tuyết làm Hồng Tuyết không nhìn nàng, chăm chú nhìn con thỏ, khi thịt chín rồi, hắn xé làm hai phần, trao phần nhiều hơn cho Vân Lâm vui Phó Hồng Tuyết chia cho nàng phần ít hơn, hẳn là nàng thì ăn, đói quá ăn phải ngon, chứ thịt thiếu muối nêm, nhạt nhẽo quá, lúc thường không ai nuốt được xong, Phó Hồng Tuyết đứng lên, lạnh lùng hỏi- Ngươi tự cởi y phục được chăng?Đinh Vân Lâm biến sắc, kêu lên- Ngươi... ngươi có ý tứ gì?Phó Hồng Tuyết đáp- Ta không muốn ngươi chết lạnh, chết bịnh! Ngươi không tự cởi được, ta cởi cho!Đinh Vân Lâm phát hiện ra, lửa tắt, vật ấm trong mình lạnh, y phục ướt trở lại, đất cũng ướt y phục đó, nằm trên đất đó, dù con người bằng gỗ, gỗ cũng phải có thể nào nàng để thân mình trần truồng trước mắt một nam nhân không phải là Diệp Khai?Nàng cắn mạnh môi, hỏi- Ngươi có gian dâm Mã Phương Linh chăng?Phó Hồng Tuyết cố đè nén cơn thống khổ, gật đầu!Đã làm việc gì, hắn không chối. Hắn chưa gian dâm, bất quá chỉ cưỡng bức thôi, và sự việc bị ngăn trở vì Diệp Khai xuất Vân Lâm hỏi- Ngươi có thể cưỡng gian ta chăng?Phó Hồng Tuyết hỏi lại- Ngươi đề tỉnh ta?Đinh Vân Lâm đáp- Hiện tại, nếu ngươi muốn, thì ta không thể nào phản đối. Nhưng ta hy vọng ngươi hiểu một việc...Phó Hồng Tuyết chờ nghe...Đinh Vân Lâm tiếp- Trừ Diệp Khai ra, bất cứ nam nhân nào mó đến ta, là ta mửa liền. Bởi vì ta cho rằng trên đời này không nam nhân nào sánh được với khổ và cừu hận bừng lên ánh mắt, Phó Hồng Tuyết không nói Vân Lâm tiếp- Ngươi hận hắn có thể không phải vì hắn giết Thúy Bình mà là vì ngươi biết, vĩnh viễn ngươi không sánh kịp Hồng Tuyết chụp áo nàng, nhấc bỗng nàng lên, rung giọng thốt- Ngươi lầm!Đinh Vân Lâm lắc đầu- Ta không lầm!Phó Hồng Tuyết tiếp- Ngươi không nên bức ta!Hắn đặt nàng xuống, xé tét chiếc áo nàng ngã ra, gió lạnh quét ngang bộ ngực trắng nhu tuyết của tuôn lệ, nghiến răng rít lên- Ta không lầm, chính Tiểu Diệp lầm! Tiểu Diệp nhận xét lầm ngươi. Ngươi không là con người, ngươi là súc sanh!Phó Hồng Tuyết rung người lên, bỗng ngã xuống, co rúm thân hình, gân giật mạnh, sùi bọt Vân Lâm kinh nghe nói, Phó Hồng Tuyết có bịnh kín, song không tưởng bệnh hắn dễ phát như phát đáng Phó Hồng Tuyết, Đinh Vân Lâm một lần nữa thương xót hắn quá nàng làm sao giúp hắn được gì, bởi nàng không cử động lúc đó, có tiếng chân vang chân nhẹ, nhưng hổn độn, chứng tỏ có nhiều người Vân Lâm thầm nghĩ- Chẳng phải Diệp Khai! Nếu hắn đến chẳng bao giờ có kẻ đi theo trầm con tim xuống, chờ thu, khuya, giữa cảnh tuyết giá lạnh lùng, còn ai có hứng thú đến đây?Tiếng chân dừng lại ngoài sơn tắt, than còn, thỉnh thoảng lửa bùng lên vì một vài đoạn cây thừa bốc ánh sáng, là có nên, bên ngoài động, người dừng chân, nghe ngóng người bên trong. Một lúc lâu, có kẻ ướm hỏi - Bằng hữu nào trong động đó, xin cho biết quý danh cao tánh. Đinh Vân Lâm cắn môi, tránh phát âm hy vọng họ không vào liền, và Phó Hồng Tuyết qua nhanh cơn bệnh. Một thanh đao từ bên ngoài thọc vào, rồi Đinh Vân Lâm trông thấy người cầm lên núi, có nhiều vào động, chỉ có một đó có gương mặt trắng xanh, da láng, chớp chớp mường tượng chiếc nạ bằng đồng nhìn thoáng qua Phó Hồng Tuyết, rồi nhìn sang Đinh Vân thịt nàng hiện lộ dưới lớp y phục rách tả dâm đãng ngời lên nơi ánh mắt người thở phào, xuôi tay đao, hắn không còn xem hai người nằm đó đáng sợ mở mắt to hơn, nhìn hau háu Đinh Vân Vân Lâm nổi giận hỏi- Ngươi nhìn cái gì? chẳng lẽ chưa bao giờ ngươi thấy một nữ nhân?Người đó mỉm cười, lấy đầu chân hất vào mình Phó Hồng Tuyết hỏi- Gã là chi của ngươi?Đinh Vân Lâm gắt- Ngươi không cần biết!Người đó hỏi- Có phải hắn là kẻ đã đánh đuổi Quan Đông Vạn Mã Đường chạy bỏ cơ nghiệp chăng? Hắn là Phó Hồng Tuyết phải không?Đinh Vân Lâm hỏi lại- Sao ngươi biết?Người đó đáp- Ta vốn đi tìm hắn đấy!Đinh Vân Lâm trố mắt- Tìm hắn để làm gì?Người đó đáp- Ta tìm hắn để nhờ hắn làm một việc. Nhờ hắn giết một cười lớn, tiếp- Nhưng bây giờ thì hắn chỉ còn chờ người đến giết? Hắn còn làm gì được ai trong tình trạng đó?Đinh Vân Lâm cười lạnh- Nếu ngươi có ý tưởng đó, thì chắc chắn là ngươi sẽ hối hận đó cười âm trầm- Ta còn có ý tưởng khác Vân Lâm hỏi- Ý tưởng gì?Người đó đáp- Thấy một nữ nhân phơi ngực như ngươi, lại đẹp, lại trẻ, thì nam nhân sẽ có ý tưởng như thế nào! Chắc ngươi cũng hiểu chứ!“Biên Thành lãng tử” là bộ truyện nói về Diệp Khai – truyền nhân của Tiểu Lý Phi Đao. Tuy nhiên, nhân vật để lại nhiều ấn tượng nhất cho người đọc, lại là Phó Hồng Tuyết – Cổ Long đệ nhất với kiếm hiệp Kim Dung, vốn rất ưa chuộng “kiếm” – thứ vũ khí của bậc quân tử theo quan niệm Trung Hoa và bỏ qua những thứ vũ khí khác. Trong kiếm hiệp Cổ Long, vai trò của thanh đao đã được “nâng tầm”, trở thành một thứ vũ khí có “hồn” với những cá tính riêng biệt của người sở hữu nó. Nhắc đến “đao”, người ta sẽ không thể bỏ qua Tiểu Lý Phi Đao Lý Tầm Hoan và Phó Hồng Tuyết, hai vị “thần” trong lòng những người yêu nhiên, Tiểu Lý Phi Đao vẫn là người nổi tiếng hơn cả bởi cái lệ “không trượt bao giờ” của Lý Tầm Hoan. Thế nhưng xét cho cùng, nếu xếp “Tiểu Lý Phi Đao” vào bộ “đao” thì có lẽ sẽ có đôi chút khiên cưỡng, bởi đó vốn dĩ là một thứ ám khí. Chính vì thế, trong lòng nhiều người, Phó Hồng Tuyết mới thực sự là thanh đao mạnh nhất trong kiếm hiệp Cổ Hồng Tuyết được số mệnh định sẵn sinh ra là để báo thù, được nuôi dạy chỉ để báo thù, bởi vậy, đao của y cũng là để báo thù. Suốt cuộc đời dùng đao, Phó Hồng Tuyết chỉ luyện một thế rút đao duy nhất, và biến thanh đao của mình thành thanh đao nhanh nhất. Y đã đạt đến cảnh giới “rút sau mà luôn đến trước”, cũng chính là cảnh giới “hậu phát chế nhân” mà kiếm hiệp Kim Dung hay nhắc chuyện về bi kịch cuộc đời Phó Hồng Tuyết bắt nguồn từ vụ án ở Mai Hoa Am 20 năm về trước. Hồi đó, có ba môn phái nổi tiếng trong giang hồ là Vạn Mã Đường, Võ Lâm Trung Nguyên và Ma giáo. Vào một ngày tuyết dày đặc, cha của Phó Hồng Tuyết là Bạch Thiên Vũ – vốn là một cao thủ trong võ lâm, bị giết hại bởi chính người huynh đệ đã phản bội mình đó là Mã Không Quần. Mẹ của Phó Hồng Tuyết là Đại Công chúa của Ma giáo – Hoa Bạch Phượng đã vượt qua rào cản, mâu thuẫn giữa các bang phái để tiến đến với Bạch Thiên Vũ. Trong phim, giữa Võ Lâm Trung Nguyên và Ma giáo vốn tồn tại hiềm khích không thể hóa giải. Tình yêu của hai người bị phản đối đỉnh điểm, trong lúc bị sát hại, Hoa Bạch Phượng mang thai, bị Mã Không Quần đâm nhưng không chết. Tiểu Lý Phi Đao – Lý Tầm Hoan bạn thân của Bạch Thiên vũ đã đến cứu giá nhưng không kịp. Trong phi, Lý Tầm Hoan đã đánh tráo Diệp Khai vốn là con đẻ thật sự của Bạch Thiên Vũ và Hoa Bạch Phượng với Phó Hồng Tuyết. Còn trong nguyên tác tiểu thuyết kiếm hiệp thì Đinh Bạch Vân – vốn là vợ cả của Bạch Thiên Vũ, đã đánh tráo con vì đánh Thành Lãng Tửlà câu chuyện về Phó Hồng Tuyết theo lời mẹ đến Biên thành để trả thù cho cha là Bạch Thiên Vũ—bị hãm hại ở Mai Hoa Am vào mười tám năm trước. Ở Biên thành, Phó Hồng Tuyết gặp Diệp Khai, một lãng tử với thân phận bí ẩn, và cả hai bị cuốn vào những âm mưu liên quan đến vụ án năm xưa. Giết Bạch Thiên Vũ không chỉ có một mình Mã Không Quần mà vẫn còn những người khác và họ, khi biết con trai Bạch Thiên Vũ đang truy sát Mã Không Quần để trả thù, tất nhiên không ngồi yên chịu chết. Cuối truyện, vì ngăn Phó Hồng Tuyết giết Mã Không Quần, tiếp tục bị hãm sâu trong thù hận, Diệp Khai buộc phải nói ra sự thật về thân phận cả hai Diệp Khai mới thật sự là con của Bạch Thiên Vũ và Hoa Bạch Phượng còn Phó Hồng Tuyết là một cô nhi Bạch phu nhân đánh tráo với Diệp Khai vì mục đích trừng phạt Hoa Bạch Phượng cơ bản là đánh ghen đó mà. Vì thế, mối thù của Bạch Thiên Vũ không có chút xíu gì liên quan đến Phó Hồng Tuyết. Mang theo thanh hắc đao gãy làm đôi, Phó Hồng Tuyết lê bước rời đi. Theo như lời Diệp Khai trongCửu Nguyệt Ưng Phivà một số chi tiết trongThiên Nhai Minh Nguyệt Đaothì sau đó, Phó Hồng Tuyết trở về phụng dưỡng Hoa Bạch Phượng và chuyên tâm luyện đao pháp cho đến sự kiện trongThiên Nhai Minh Nguyệt vậy, Hoa Bạch Phượng đã nhận nhầm Phó Hồng Tuyết làm con đẻ, bà đã luyện trong 20 năm ép Phó Hồng Tuyết chỉ ghi nhớ tới hai chữ báo thù. Bà ép buộc Phó Hồng Tuyết học thứ võ công khó nhất, cầm thanh hắc đao tàn độc nhất để tế máu kẻ thù đã giết cha là một người mạnh mẽ, nhưng cuộc đời của Phó Hồng Tuyết lại tràn đầy bi kịch. Trong suốt bao nhiêu năm, cả cuộc đời y chỉ tồn tại hai chữ “báo thù”. Báo thù đối với y là nghĩa vụ thiêng liêng, là thứ giúp y “sống”. Ấy vậy mà, khi đại thù giết cha sắp thành công, y lại phát hiện ra, thật ra mối thù đó không thuộc về y, người bị giết hại cũng không phải cha y. Bi kịch lên đến đỉnh điểm khi lẽ sống của Phó Hồng Tuyết, bỗng chốc biến thành một thứ tro tàn. Với thanh hắc đao gãy làm đôi, Phó Hồng Tuyết lê bước rời đi. Kết thúc của hệ liệt “Biên Thành lãng tử” là tiền đề để mở ra sự kiện sau đó trong bộ “Thiên Nhai Minh Nguyệt đao”.Đến“Biên Thành Lãng Tử”, độc giả biết đến một Phó Hồng Tuyết 18 tuổi bị hận thù bóp nghẹt linh hồn, rất khác một Phó Hồng Tuyết 38 tuổi dù bị người hãm hại đến tột cùng đau khổ cũng không hề hận người, và đúng như câu “yêu nhau yêu cả đường đi lối về”. Người đọc có thể thấy mâu thuẫn trong hai nhân vật Tiểu Phó và Đại Phó không phải hai nhân vật khác nhau mà là hai giai đoạn trong quá trình phát triển của một nhân vật. Người đọc hay nói tác giả Cổ Long “ác” với nhân vật Phó Hồng Tuyết khi bao nhiêu bi kịch đều đổ dồn xuống đầu Phó Hồng Tuyết. Thế nhưng, bác vẫn dành cho Phó Hồng Tuyết rất nhiều tình cảm và tâm huyết, bằng chứng là bác đã xây dựng một Phó Hồng Tuyết gần như hoàn chỉnh về mặt phát triển tính cách từ một thiếu niên nóng nảy trongBiên Thành Lãng Tửcó chi tiết nói rằng Phó Hồng Tuyết vốn rất nhiều tình cảm, đầy nhiệt huyết nhưng phải kìm nén tất cả cảm xúc của mình vì báo thù, mù quáng vì thù hận trong“Biên Thành Lãng Tử”trở thành một người đàn ông trưởng thành, điềm tĩnh trong“Thiên Nhai Minh Nguyệt Đao”. Trong quá trình phát triển tính cách nhân vật đấy, nét xuyên suốt và nổi bật ở con người Phó Hồng Tuyết là nghị lực và sự kiên cường đáng ngưỡng mộ. Những đau khổ mà anh gánh chịu dù chỉ một trong số đó thôi cũng đủ cho nhân vật khác hắc hoá, thế nhưng Phó Hồng Tuyết không bao giờ. Có lúc anh xuống đáy tuyệt vọng nhưng Phó Hồng Tuyết vẫn có thể vùng lên, chặt đứt gông xiềng trói buộc để hướng đến ánh sáng. Nếu bạn xót xa cho Phó Hồng Tuyết ở đoạn kết“Biên Thành Lãng Tử”thì hãy yên tâm, đến đoạn kết“Thiên Nhai Minh Nguyệt Đao”, anh đã trút bỏ đau khổ và tìm được “minh nguyệt” của mình ý nghĩa của “minh nguyệt” trong tựa truyện.Bi kịch là thế, nhưng hình ảnh của Phó Hồng Tuyết vẫn in sâu vào tâm trí người đọc kiếm hiệp Cổ Long. Tay trắng, trắng như bạch tuyết; đao đen, đen như cái chết. Tay của Phó Hồng Tuyết không bao giờ rời khỏi chuôi đao, và chiếc chân què thì cứ thế lết đi. Chu Nhất Long thể hiện sự lạnh lùng băng giá của cả nhân vật, một vai diễn với trái tim nồng ấm ẩn chứa sau một vẻ cô độc, lạnh lùng.***“Mã Phương Linh thấy gì?Thị trông thấy sáu thứ Một góc áo trắng cùng một thanh huyết kiếm, một góc áo đen cùng một thanh cổ đao, và cuối cùng, một góc áo xanh thẫm cùng một ngọn tiểu đao độc nhất vô Lý Phi tiểu đao phản chiếu ánh trăng. Bàn tay Mã Phương Linh run rẩy sờ lên cổ họng.”Ở một phân đoạn khác“Phó Hồng Tuyết chợt dừng chân, ngưng ánh mắt nhìn Diệp Khai, rồi gằn từng tiếngCó phải là các hạ chăng?Diệp Khai cũng dừng chân, rồi từ từ thốtCâu đó, đáng lẽ phải do tại hạ hỏi! Có phải là các hạ chăng?Hai người cùng đứng lại, cùng nhìn nhau, bất thình lình cùng Khai thốtLần thứ nhất, tại hạ thấy các hạ cười.Trích “Biên Thành lãng tử” – Cổ Long Vạn kiếp nhân sinh, một kiếp sầu, Phiêu vân, thưởng nguyệt, trút niềm đau, Đời xin chối bỏ bao phiền muộn? Vạn kiếp nhân sinh, chuốc lụy sầu! Túy Phong Nguyệt Văn Cổ Long có cái say rất lạ, một chút lãng bảng sầu, một chút đẹp đầy hoa mỹ, một chút vấn vương và có lẽ cũng nhiều niềm nối tiếc. Tôi cảm tưởng đọc văn Cổ Long trong một ngày mưa thật nhẹ, lòng người cũng đang hoang hoải một nổi buồn nhẹ dịu với đất trời thì có lẽ ta càng thấm hơn nỗi mênh mông trong tác phẩm của ông. Với Phó Hồng Tuyết trong Biên Thành lãng tử tôi cảm được nhiều cái bi ai đè nén, cảm giác muốn bùng nổ để phá tan đi trong hận thù tích tụ nhưng để cuối cùng chỉ còn là tiếng thở dài ảo não của một cõi lòng trống rỗng thê lương. Phó Hồng Tuyết – Cô tịch, bi ai Sau ít lần đọc đi đọc lại Biên Thành lãng tử tôi chợt nhận ra trong 50 chương truyện Hồng Tuyết chỉ cười hai lần với hai người quan trọng nhất của cuộc đời chàng– nụ cười với đầy đủ niềm thảnh thơi trong tâm, nụ cười đúng nghĩa của niềm vui Phó Hồng Tuyết chợt dừng chân, ngưng ánh mắt nhìn Diệp Khai, rồi gằn từng tiếng -Có phải là các hạ chăng? Diệp Khai cũng dừng chân, rồi từ từ thốt -Câu đó, đáng lẽ phải do tại hạ hỏi! có phải là các hạ chăng? Hai người cùng đứng lại, cùng nhìn nhau, bất thình lình cùng cười. Diệp Khai thốt -Lần thứ nhất, tại hạ thấy các hạ cười Trích Biên Thành lãng tử, Cổ Long Một nụ cười đối với Hồng Tuyết cũng thật quá khó khăn, bởi ngay từ thủa còn là một hài nhi chàng đã được rót vào trái tim rằng chàng tồn tại đâu phải để sống, chàng tồn tại chỉ để trả thù. Sống nghĩa là được vui, được cười, được hưởng những đặc quyền của một con người. Trả thù nghĩa là đích đến chỉ có máu và tử vong. Con đường đó không phải là chàng chọn, chẳng ai mong muốn chọn con đường giết người, con đường của cô đơn và tĩnh mịch. Nhưng đó lại là con đường duy nhất trong cuộc đời mười chín năm qua của chàng. Bạch Phụng phu nhân đã dắt Phó Hồng Tuyết đi những bước đầu tiên trên con đường đó khi chàng mới chỉ là một tờ giấy trắng tinh giữa cõi đời. Để rồi suốt mười chín năm tâm hồn Phó Hồng Tuyết được đắp lên bởi lòng thù hận và ý chí trả thù. Với chàng, người cha Bạch Thiên Vũ tuy chưa từng một lần gặp mặt như đã là niềm tự hào, là một sự thần tượng về một vị anh hùng hào hiệp như bất cứ người con nào đối với cha mình. Bạch Thiên Vũ được Hoa Bạch Phụng vẽ lên trong trái tim, khối óc của Phó Hồng Tuyết là một môn chủ của Thần Đao môn vang danh thiên hạ, là bậc kỳ tài trong võ lâm, là người quang minh chính đại. Vì vậy những kẻ đã tàn sát cả gia đình Bạch Thiên Vũ là những kẻ hoàn toàn không đáng sống. Để trở thành thần báo thù trong mong muốn của chàng, trong thôi thúc của mẹ chàng thì mười tám năm rèn luyện, mười tám năm nung nấu quyết tâm trả thù, hẳn chưa một phút giây nào chàng được bình yên. Bình yên cả trong tâm hồn và thể xác. Phó Hồng Tuyết chọn cho mình con đường báo thù chông gai nhất, đau đớn nhất. Tiêu Biệt Ly nói rằng đao của chàng vốn là đao ma, nhưng chỉ những con người mang đao có tâm ma thì đao mới có thể thành đao ma. Khi chàng bước chân ra giang hồ với trái tim chìm sâu trong thù hận, tâm chàng đã thành tâm ma rồi. Nhưng con đường mà Phó Hồng Tuyết bước đi lúc này, con đường mà mười tám năm đổ không biết bao nhiêu đau đớn và khổ sở, con đường của thần báo thù lại là chuỗi bi kịch tiếp dài của cuộc đời chàng. Khi bước đi có lẽ Phó Hồng Tuyết đã tâm niệm giết người, mà giết những ai Mã Không Quần và những kẻ còn sống sót sau trận kịch chiến tại Mai Hoa Am năm đó. Chàng muốn tự tay đâm nhát đao vào tim họ, để họ nhận ra tội lỗi năm xưa đó lớn lao đến mức nào. Chàng chỉ muốn thanh đao của hắn dùng để báo thù, thế nhưng… -Công Tôn Đoạn kẻ chết đầu tiên dưới tay chàng cũng chỉ là nô tài của chiến trường năm xưa, hắn không nằm trong danh sách báo hận của chàng. Lý do bạt đao hắn buông lời vũ nhục Thúy Bình -Viên Thu Vân hóa ra lại chẳng phải là kẻ có mặt trong cái chết của Bạch Thiên Vũ, hóa ra hắn chỉ là một người bằng hữu tốt trên giang hồ . Lý do bạt đao Giết nhầm -Tiết Đại Hán kẻ mà chàng hằng tưởng có thể thành bằng hữu trong thời điểm đau khổ nhất của chàng, kẻ chàng vốn không muốn giết, chàng không bao giờ giết bằng hữu. Lý do bạt đao Giết kẻ muốn hại mình -Quách Oai kẻ đã đem cả gia tộc ra để ép buộc chàng phải giết người. Khi chàng không nỡ ra tay, chàng không muốn ra tay thì những kẻ ở trong bóng tối, cả Quách Oai lẫn toàn bộ gia đình hắn ép chàng, đổ oan cho chàng khiến chàng phải ra tay. Lý do bạt đao Oan ức, không giết người thì người giết mình -Tiết Võ kẻ nằm trong danh sách của chàng, kẻ thừa nhận đã tham gia trong đêm đầy máu đó nhưng chàng lại nhận được một câu “Bạch Thiên Vũ không là một con người đáng giá con người” và chính chàng cũng không làm được cái việc báo cừu phục hận bởi Tiết Võ đã tự sát với một nụ cười. Hắn cười sự mù quáng trong hận thù của Phó Hồng Tuyết hay cười rằng hắn đã không cho kẻ báo thù được báo thù hay hắn cười vì hắn không hối hận việc làm năm xưa -Mã Không Quần kẻ mà chàng muốn giết nhất, kẻ đáng giết nhất, kẻ mà chàng biết không bao giờ có thể giết nhầm, dù cho lúc này lão có ngu ngơ không biết gì nhưng con đường chàng đi đã quá nhiều đớn đau và cừu hận chất chồng thêm để đến cái đích này rồi. Vì vậy chàng vẫn muốn giết, chàng vẫn phải giết. Giết cho mười tám năm nung nấu, đớn đau, giết cho chặng đường đau khổ, hận cừu vừa qua,chàng phải bạt đao. Nhưng rồi hóa ra cả cuộc đời Phó Hồng Tuyết trở thành vô nghĩa, chàng đã bị đặt nhầm vào con đường của kẻ khác. Ai trả cho chàng mười chín năm đau khổ, ai trả cho chàng cuộc đời tự tại an vui, ai trả cho chàng máu, nước mắt và đớn đau của mười chín năm qua. Hắn sống giữa biển người, nhưng hắn hoàn toàn cô đơn. Màn đêm phủ xuống dày hơn, Phó Hồng Tuyết đi vào trong ấy. Bóng dáng của hắn hòa tan thành một màu đen. Mặt đất tối sầm. Con đường trước mắt của hắn tối sầm. Phó Hồng Tuyết – Con người dịu dàng Thật khó có thể nhận ra con người dịu dàng, nồng nhiệt có chút yếu lòng trong bóng hình cô tịch, lạnh lẽo mà Phó Hồng Tuyết luôn thể hiện. Nhưng tôi cứ nhớ mãi hình ảnh khoảng khắc Phó Hồng Tuyết quay đi khi nghe Lý Mã Hổ muốn kết giao cùng chàng. Lý Mã Hổ gật đầu -Bởi vì hiện tại ta muốn kết giao với ngươi Chừng như lão say. Mà người say thì không khi nào nói lời dối trá. Phó Hồng Tuyết chợt buông đũa, thốt -Bữa cơm này chẳng ngon chút nào Không buồn nhìn Lý Mã Hổ, y đứng lên, quay mình. Y không muốn ai phát hiện ra thần sắc của y khi có sự biến đổi. Lý Mã Hổ nhìn lưng y. Vai y rút xuống chứng tỏ tâm tư đang sôi động Trích Biên Thành lãng tử, Cổ Long Chàng vui mừng, chàng hạnh phúc khi có một người muốn làm bạn với mình. Dù cho chàng cố gắng dặn lòng trên con đường trả thù không có tương lai chàng không được có bạn bè, hay chàng cũng sợ có người bạn phản trắc như Mã Không Quần khi xưa, nhưng càng cố gắng tránh né lại càng khát khao có được. Đã là con người ai chẳng muốn được yêu thương, càng khoác lên vẻ ngoài lạnh lùng tàn nhẫn thì càng chất chứa quá nhiều yêu thương. Trên con đường tăm tối mà chàng tự bước đi đó, chỉ có một người duy nhất cho chàng niềm hi vọng về một chốn dừng chân. Có thể chàng không hoàn toàn là một người đàn ông tốt đối với nàng nhưng chỉ duy nhất một mình Thúy Bình nghe được những lời nói dịu dàng nhất, quan tâm nhất của Phó Hồng Tuyết. Yêu thương quá nhiều nhưng không ai dạy Phó Hồng Tuyết cách thể hiện bởi mười chín năm qua điều chàng học đâu phải là yêu thương. Với Thúy Bình đó là niềm đau, sự hối tiếc cả cuộc đời Phó Hồng Tuyết. Con đường trả thù là con đường của máu của kẻ máu lạnh, nhưng trái tim chàng không thể nào lạnh lẽo như khuôn mặt được. Phó Hồng Tuyết vốn không muốn giết người, chàng vốn không muốn hận thù nhưng chàng là đứa trẻ sinh ra trong thù hận, sinh ra chỉ để trả thù. Vì những điều đau đớn giằng xé đó, không một ai chia sẻ, không một ai hiểu thấu nên bệnh tật mới giày xéo con người chàng. Phó Hồng Tuyết cứ khóc. Đang khóc, chợt y hét to lên -Ta lầm. Ta sai. Đáng lẽ ta không nên sinh ra trên cõi đời này. Đáng lẽ ta không nên sống giữa thế gian Vậy mà chàng vẫn phải sống, vẫn cố sống, sống là một lưỡi đao vung lên tiêu diệt kẻ thù Phó Hồng Tuyết – Diệp Khai Hai con người họ lẽ ra vốn chẳng có một chút liên quan nào đến nhau cả. Lẽ ra Phó Hồng Tuyết có thể sống một cuộc đời vô lo vô nghĩ như một kẻ thường dân ở một xóm quê nào đó. Lẽ ra Diệp Khai là người vác thanh đao đen trên các nẻo giang hồ để tìm và diệt. Lẽ ra hai người họ hẳn sẽ có một người có được niềm hạnh phúc giản đơn giữa cuộc sống. Mà có lẽ với tính cách của Diệp Khai thì biết đâu cuộc trả thù của chàng cũng không quá nhiều bi kịch. Nhưng chỉ một lòng hận của những người lớn mà đã gắn cuộc đời họ vào với nhau. Chẳng có một ai trên chốn giang hồ, trên cuộc đời có thể hiểu, cảm thông và quan tâm đến Phó Hồng Tuyết như Diệp Khai. Thủa ban đầu gặp gỡ Diệp Khai là người thấy được con người tốt đẹp trong cái vẻ ngoài lạnh lùng gai góc của Phó Hồng Tuyết và sau này khi biết được nguồn gốc thì Diệp Khai càng quan tâm đến Phó Hồng Tuyết hơn. Bởi chàng hiểu những đau đớn trong con người Hồng Tuyết, chàng đau đớn hơn bởi chuỗi bi kịch đó lại là đều Hồng Tuyết sống thay cho chàng, chịu đựng thay cho chàng, trả thù thay cho chàng. Tất cả cuộc đời bi kịch cuộc đời Phó Hồng Tuyết là tất cả đều là thay thế cho chàng. Với Phó Hồng Tuyết trên con đường đi của chàng, chàng tự dặn lòng mình không thể kết bằng hữu, không được có thêm những mối quan hệ khác, dù luôn luôn từ chối nhưng có lẽ trong thâm tâm chàng, Diệp Khai đã là một người bằng hữu. Chính vì vậy những lúc chàng gặp điều khó khăn, những lúc chàng cảm thấy cô độc, cảm thấy kinh sợ cuộc đời thì sự xuất hiện của Diệp Khai như làn gió mát khiến hắn cảm thấy mình được san sẻ, cảm thấy có người để mà tin tưởng. Cuộc đời của Phó Hồng Tuyết suốt mười chín năm qua là một chuỗi bi ai nối liền, triền miên trong cô quạnh. Có lẽ ở một vùng mênh mông xa thẳm nào đó Phó Hồng Tuyết đứng cô độc một mình, đôi mắt nhìn mãi về một điểm xa xăm nào đó, cõi lòng chàng là một niềm trống rỗng vô biên. Nhưng tôi tin những năm tháng về sau bóng hình đó dù vẫn còn cô độc nhưng trái tim chàng đã không còn quá nặng nề u ám, chàng đã có những người bằng hữu thật sự trên chốn giang hồ, là Diệp Khai, là Lộ Tiểu Giai và có thể sau này còn nhiều con người khác nữa. Phó Hồng Tuyết sẽ bình yên vì chàng luôn xứng đáng với điều đó Ps Tôi đến với Cổ Long khá muộn cũng chỉ đọc những tác phẩm của ông trong thời kỳ đỉnh cao nhất. Nhưng với giọng văn êm ái, đậm đà tính triết lý về con người nhưng không hề khô cứng, cùng với hệ thống nhân vật vô cùng đặc sắc khiến tôi một thời gian thích mê đi truyện của Cổ Long. Nhưng cái điều duy nhất tôi chưa thể hoàn toàn hài lòng chính là cái kết của nhà văn. Gần như tác phẩm nào của ông mà tôi đọc đều có những cái kết quá chóng vánh và gây ra sự hụt hẫng trong lòng. Tôi cũng đã đọc nhiều bài viết nói rằng những cái kết đó lại chính là điểm để người đọc suy nghĩ gì đó, rồi hiểu được gì đó. Nhưng tôi luôn cố chấp cho rằng một tác phẩm hoàn thiện thì không nên để tình trạng đầu voi đuôi chuột. Giang hồ thập ác – một cái kết diễn ra quá chóng vánh trong vòng một chương để giải quyết một cơ số nhân vật và tình huống đang đẩy đến cao trào, tôi cảm tưởng tác giả bị ép phải kết thúc, hay là ông chán viết nữa ông thích thì ông cho kết thúc thôi. Còn với tác phẩm tôi muốn nói đây là Biên thành lãng tử cũng có một cái kết khá hụt hẫng với tôi nhưng dù sao cũng đỡ hơn Giang hồ thập ác. Nhưng nói gì thì nói với tôi văn Cổ Long vô cùng độc đáo, vô cùng mượt mà, mỗi triết lý cuộc đời ông đưa ra đều được đúc rút chắt lọc từ cuộc đời phiêu du lãng tử của ông. Cái này thì không liên quan đến cp YooSu nhà chúng ta, chỉ là dạo gần đây Lãnh đang xem Tân Biên Thành Lãng Tử, thấy có bài này giống ý Lãnh quá nên muốn edit lại thui ^^ Nguồn Weibo …. Cuối cùng vẫn nhịn không được nên vì “Tân biên thành lãng tử” mà viết một bài, không liên quan gì đến lưu lượng, cũng chẳng liên quan gì đến chuyện yêu thích Chu Nhất Long, đơn giản là ngày đó xem “Tân biên thành lãng tử”, giống như rất nhiều phim được làm lại khác, khó có thể bình luận nội dung bộ phim ngược tâm này là tốt hay xấu được, vì trong phim tình yêu hay cuộc đời của nam nữ chủ đều có sự dây dưa, rắc rối. Tuy rằng đến hôm nay, bộ phim này đã chiếu được 2 năm, nhưng diễn viên trong phim Chu Nhất Long từ một nam diễn viên tuyến 2 bị chế nhạo rốt cuộc tu thành chính quả, trở thành nam minh tinh nổi tiếng nhất trên Internet hiện nay, mà nữ chủ Trương Hinh Dư từ một người bị bôi đen gả cho bộ đội đặc chủng trở thành quân tẩu. Cuộc đời của hai người họ đã xảy ra thực nhiều biến đổi, nhưng còn chuyện tình bi thảm của Phó Hồng Tuyết và Mã Phương Linh trong phim vẫn gây vướng mắc trong lòng. Nhiều người xem phim sẽ thở dài vì vì vận mệnh mà sinh ra nhiều vướng mắc trong tim, mỗi khi nhìn đến tương quan phim ảnh, vẫn cảm giác có xúc động mơ hồ. …… Sau khi “Tân biên thành lãng tử” được khởi chiếu, tranh cãi lớn nhất vẫn là Phó Hồng Tuyết rốt cuộc yêu ai? Kỳ thật đây là vấn đề mà cũng chẳng phải vấn đề. Phó Hồng Tuyết đến Vô Danh Cư thì gặp Thúy Nồng, nghĩ đến người cướp đi đêm đầu tiên của hắn chính là Thúy Nồng, hiểu lầm như vậy cũng bởi vì Thúy Nồng nói năng úp mở nên mới tạo thành. Nàng vì tiếp cận Phó Hồng Tuyết, điều tra thân phận thực sự của hắn, mưu toan lấy sắc đẹp ra để quyến rũ Phó Hồng Tuyết. Khi Phó Hồng Tuyết hỏi nàng cô gái đêm đó ở bên chàng có phải nàng không, Thúy Nồng tuy rằng không nói rõ nhưng nàng ta biết quan hệ giữa cô gái đó và Phó Hồng Tuyết là không bình thường nên mới giả ý thừa nhận. Phó Hồng Tuyết nghĩ đến nàng trở thành nữ nhân của mình nhưng sứ mệnh của chàng là phải giết Mã Không Quần, Thúy Nồng cũng được, cô gái đêm đó cũng được Thẩm Tam Nương, vẫn không đủ đề chàng từ bỏ thù hận. Khi tiếp tục tiếp xúc, chàng mới phát hiện ra, Thúy Nồng và mình có nỗi khổ giống nhau. Từ đồng tình sinh ra tình cảm trìu mến, loại tình cảm này rất giống tình yêu, cho nên lúc đấy có nhiều người cho rằng Phó Hồng Tuyết yêu Thúy Nồng. Giữ thái độ đó lâu như vậy cũng một phần là do họ chịu ảnh hưởng bởi nguyên tác, trong nguyên tác của Cổ Long tiên sinh, Phó Hồng Tuyết và Thúy Nồng là một đôi. Nhưng ở “Tân biên thành lãng tử”, vì để Phó Hồng Tuyết buông bỏ hận thù, thực sự sống lại, biên kịch đã có thay đổi rất lớn, đem Mã Phương Linh gia tăng màu sắc tính cách, làm cho tính cách kiên cường như ánh mặt trời của nàng ảnh hưởng, cứu lấy Phó Hồng Tuyết. Bởi vì, dựa vào Thúy Nồng thì không thể kéo một người tràn đầy cừu hận lại thiếu tình yêu như Phó Hồng Tuyết hoàn toàn thoát khỏi khổ ải, không từ mà biệt. Trong nguyên tác, Thúy Nồng vốn là kỹ nữ, xuất thân của nàng không đủ để thuyết phục Phó Hồng Tuyết. Tuy rằng biên kịch của Tân biên thành lãng tử đã biến nhân vật Thúy Nồng cho đẹp một chút, cho nàng thành người bán nghệ không bán thân, nhưng dẫu sao, nàng vẫn chỉ là một ca kỹ. Phó Hồng Tuyết từ đầu đến cuối, đối với thân phận của Thúy Nồng đều có điểm để ý, làm bạn bè thì có thể được, chứ làm tình nhân thì chàng sẽ có chút không cam lòng, dù sao chàng cũng là thiên hạ đệ nhất đao khách. Hơn nữa, tính cách của Phó Hồng Tuyết chính là thanh cao lại tự ti, chàng không đủ năng lực để tự mình hóa giải mâu thuẫn, mà cần ánh sáng tinh khiết từ Diệp Khai và Mã Phương Linh ảnh hưởng. Khi Phó Hồng Tuyết ở bên Thúy Nồng, cũng chỉ là hai trái tim rét lạnh nương tựa vào nhau, có thể sinh ra chẳng qua chỉ là chút ấm áp, tìm thấy trên người đối phương, nhìn không tới hy vọng, chỉ nhìn thấy bóng dáng chính mình. Điều này thì Phó Hồng Tuyết thập phần rõ ràng, vì thế, chàng lẫn nữa nhẹ nhàng cự tuyệt thổ lộ của Thúy Nồng, nhưng chàng không trực tiếp cự tuyệt bởi chàng không muốn làm tổn thương đến nữ nhân đáng thương giống mình. Khi chàng cắt đứt tấm khăn che mặt của Mã Phương Linh, biểu hiện khi đó chính là chớp mắt đã vạn năm tâm động. Phó Hồng Tuyết bị dung nhan của đệ nhất mỹ nữ võ lâm khiến cho kinh diễm, sau lại được Hoa Bạch Phượng bắt dùng mỹ nam kế cứu Mã Phương Linh, vài lần suýt phải đem tính mạng ra trả giá. Trong chuyện này, ngoại trừ vì mưu kế của mẫu thân, nhiều hơn chính là tình cảm chân thật của Phó Hồng Tuyết dần dần thể hiện. Lúc ấy, Kiều Trì tác giả ạ đã từng vì Phó Mã cp viết vài câu Giang thành tử Phó Mã luyến Đao thiêu sa lạc thanh ti dương Nga mi tàng Tiếu kiểm bàng Hồng y nhiễu hương Khán si đái đao lang Ái hận giao chức đa ly thương Hắc y lang Hồng kiều nương Gia cừu cựu hận phóng lưỡng bàng Ảnh thành song Ỷ tà dương Hồ điệp bạc bàng Tương ủng lệ thiên hành Ô vân tế nhật âm mưu tàng Thái hoang đường Không đoạn tràng! Mã Phương Linh không thể kháng cự an bài của phụ thân, nhưng trước ngày đại hôn đem bản thân giao cho người mình yêu thương – Phó Hồng Tuyết. Khi đó, nàng muốn vì yêu mà chết, nhưng Phó Hồng Tuyết không dám nhận, cũng không thể nhận bởi vì sứ mệnh của chàng chưa hoàn thành. Chàng muốn giết Mã Không Quần nhưng quyết tâm của chàng bị Mã Phương Linh làm dao động. Sau bao lần trắc trở, Phó Hồng Tuyết bước qua trăm bước để thổ lộ với Mã Phương Linh, hai người quyết định bỏ trốn, nhưng trong lúc đó Mã Không Quần làm kế ly gián, hai người nảy sinh hiểu lầm cho đến khi Mã Phương Linh hắc hóa, chịu khống chế của sinh tử kinh cuối cùng táng thân đáy hồ, để lại một mình Phó Hồng Tuyết viễn tẩu thiên nhai. Đây là một câu chuyện rất bi thương, bất luận là Thúy Nồng hay Mã Phương Linh, cuối cùng giai nhân đều vì Phó Hồng Tuyết mà chết. Phó Hồng Tuyết là một thiếu niên có tâm địa lương thiện, nhưng bởi vì lưng đeo cừu hận không nên có mới dẫn đến chuyện sinh tử vô cùng thê thảm này, thật khiến người ta thổn thức. Dùng quan niệm hiện tại mà nói, từ nhỏ Phó Hồng Tuyết đã chịu giáo dục cừu hận hoàn toàn không biết đến yêu thương, chàng thiếu tình yêu. Hoa Bạch Phượng đem nguyện vọng chưa thể hoàn thành năm xưa của mình áp đặt lên đứa nhỏ, mà đó chẳng phải giống như cuộc sống của chúng ta và cha mẹ hay sao? Bản thân có lý tưởng riêng mà lại bắt con mình phải hoàn thành, dùng mọi cách để con đạt được ý nguyện của mình, hoàn toàn không thèm quan tâm đến nguyện vọng của con. Cuộc đời của Phó Hồng Tuyết quả thực quá bi kịch, mà bi kịch tình yêu giữa chàng và Mã Phương Linh chính là ở chỗ chàng không tin nàng. Chàng không chỉ không tin Mã Phương Linh, vì từ nhỏ chàng đã được dạy rằng trên đời này chẳng có ai đáng tin, không có chuyện gì đáng tin. Bởi vậy có thể thấy được, đối với một người, mẹ có tầm quan trọng đến thế nào! Sau khi được Mã Phương Linh tác động, Phó Hồng Tuyết muốn đắt đầu một cuộc sống mới nhưng do ảnh hưởng của sự giáo dục trong quá khứ nên chàng không thể đem tâm của mình hoàn toàn giao cho một người khác, kể cả người này là người mà chàng yêu. Nhưng tình yêu này lại bị quấy nhiễu khi chàng không thể tin vợ của mình, cũng giống như chàng không thể tin bất cứ ai, càng chưa kể đến người đã cùng chàng trải qua nhiều chuyện – Thúy Nồng. Phó Hồng Tuyết ở bên ngoài là thiên hạ đệ nhất khoái đao nhưng trên thực tế chàng là người có nội tâm phi thường mẫn cảm, yếu đuối. Cũng chỉ có người tràn ngập dương quang như Mã Phương Linh mới có thể chiếu sáng chàng. Đối với Thúy Nồng, chàng chính là tình cảm nhìn thân thương phận, nếu chàng yêu Thúy Nồng, chàng đã có thể nghĩ đến chuyện đưa nàng đi lưu lạc thiên nhai nhưng chàng không có, người chàng lựa chọn là Mã Phương Linh, chính là trớ trêu cuối cùng khiến hai người trời nam đất bắc. Đến nay vẫn cảm thấy, vai diễn tốt nhất của Chu Nhất Long là Phó Hồng Tuyết, còn vai diễn tốt nhất của Trương Hinh Dư ngoại trừ Lý Mạc Sầu chính là Mã Phương Linh. Thật tình hy vọng, hai người lại hợp tác diễn thêm một bộ nữa, đây chính là tâm nguyện lớn nhất của Kiều Trì. Chắc Kiều Trì chưa xem Hoa Tạ Hoa Phi Hoa Mãn Thiên ha? Trong phim đó, chuyện tình Phó Mã đã được thành toàn rồi á, nhị thiếu gia Hoa Vô Tạ và Khuynh Thành công chúa siêu siêu đáng yêu ^^

phó hồng tuyết yêu ai